ĐÔNG NGHI
SIÊU PHÀM BẢN LĨNH, CÁI THẾ HÀO HÙNG
(Trang 2715)

Buổi trưa hôm đó, khi hắn bước vào tiệm ăn Thanh Thế, đã thấy Hải Ðường đang ngồi đợi với vẻ mặt nghiêm trọng. Trên bàn đã đặt sẵn hai tách cà
phê còn đang bốc khói hơi. Hắn kéo ghế ngồi đối diện nàng, đoạn hỏi: “Sao hả? Sợ tôi không đến sao có vẻ lo âu vậy?” Nàng có chiều bối rối, làm
thinh. Thấy vậy, hắn tiếp: “Cô hẹn gặp tôi ở đây có việc gì không?” Nàng nhìn hắn, nhỏ nhẻ đáp: “A, chẳng phải tôi đã hứa uống với ông một tách cà
phê để được ông tha lỗi hay sao?” __ “Hải Ðường, tôi không nhớ những việc nhỏ vậy đâu.” __ “Tuy ông là người có tính buông tha, nhưng không có
nghĩa ông dễ quên dù là một việc nhỏ nhặt đến đâu.” __ “Ỗỗỗ…?!” __ “Chẳng phải ông đã dạy tôi: muốn triệt hạ một người, điều trước tiên là hiểu
người đó, hay sao?” __ “Thật là học trò thông minh! Ha-ha! Dường như cô tự tin cô hiểu tôi hơn bất cứ ai. Vậy hôm nay mình hãy cùng nhau vui
hưởng tách cà phê ngon này, đừng nói chuyện gì khác nha.” Thiếu nữ làm thinh, lấy tay hất mớ tóc ra phía sau vai, rồi lặng lẽ nâng tách cà phê lên đôi
môi thoa màu son nhạt. Hắn cũng không nói, ngồi ngắm dung nhan thiếu nữ, đôi mắt long lanh dưới lông mi dài rậm đang hạ thấp. Sau khi uống xong
một ngụm, nàng mở xắc lấy chiếc khăn tay mỏng nhỏ màu hồng chặm nhẹ lên môi, cất khăn lại trong xắc. Tay nâng tách cà phê hắn vẫn không rời đôi
mắt theo dõi cử chỉ đoan trang của thiếu nữ. Ðoạn nàng đứng lên, nói: “Cám ơn Thần Sầu. Việc tôi hứa, tôi đã làm rồi.” Vừa chạm tách cà phê lên môi
chưa kịp uống hắn đã lật đật để tách cà phê xuống, đứng rột dậy, bước chận thiếu nữ lại: “Tôi nghĩ không giản dị như vậy đâu. Cô có gì muốn nói mà!”
__ “Nhưng ông đã không muốn tôi nói.” __ “Hải Ðường, xin lỗi, tôi không ngờ cô mẫn cảm như vậy. Hãy ngồi xuống đi.” Nàng còn do dự. Hắn tiếp: “Cô
đã chọn đúng cơ hội để nói một câu chuyện quan trọng, tại sao vừa khởi sự lại bỏ dở chớ?” Thiếu nữ nhìn hắn, ngập ngừng hơi khẽ: “Tại sao ông
biết?” Hắn hơi mỉm cười đáp: “Tôi chỉ đoán. Thấy vẻ khẩn trương của cô lúc nãy...” Hắn nắm bàn tay thiếu nữ, nhìn nàng và gật đầu khe khẽ hàm súc
sự mời mọc âm thầm. Nàng cũng nhìn thẳng đôi mắt hắn rồi gật đầu đáp lại. Hắn liền vịn ghế để nàng ngồi xuống. Hắn lại ngồi chỗ cũ, đoạn nói: “Giờ
cũng đã trưa, mình gọi bữa cơm đi nha!” Hải Ðường khẽ gật. Hắn đưa tay vẫy một người hầu bàn đến. “Cô hãy gọi món ăn đi.” __ “Tôi?” Hắn gật.
“Nhưng ông thích ăn gì?” __ “Cô cứ gọi đi. Bất cứ món gì cô thích là được rồi.” __ “Nhưng nếu ông không thích?” __ “Hải Ðường, đừng mẫn cảm như
vậy. Cứ tự nhiên đi. Tôi tin tôi sẽ thích những món ăn mà cô gọi.” Trong giây lát cô cậu mặt đối mặt vừa ăn uống vừa trò chuyện. Hải Ðường rụt rè khi
đề cập đến mối quan tâm của nàng. “Thần Sầu, tôi có thể xin ông một việc được không?” __ “Ồ, việc gì vậy?” __ “Nhưng tôi tin ông sẽ hứa!” __ “Tại
sao cô biết tôi hứa?” __ “Chẳng phải ông vừa mới nói tôi hiểu ông hơn bất cứ ai? Chỉ vì tình thương và danh dự của Ngọc Lan, nếu có ai xin ông điều
gì, kể cả sinh mạng của ông, ông cũng không từ chối.” Hắn ăn một miếng thức ăn, đoạn nói: “Món gà rô ti này ngon chớ hả? (xong hắn tiếp) Hải
Ðường à, tôi chỉ có một mạng thôi!” Thiếu nữ làm thinh, tiếp tục ăn. Ðợi giây lâu, hắn nói: “Nhưng, quan trọng vậy sao?” Thiếu nữ ngần ngại trước khi
thốt khẽ: “Xin ông tha cho Ðông Nghi.” Hắn liền nhìn xuống, im lặng giây lâu, đáp: “Cô nên xin cô ấy. Ðông Nghi không tha cho tôi thì đúng hơn.” __
“Không phải vậy đâu.” __ “Không phải? Không nghe khẩu hiệu của bọn họ sao:
có Quỉ Khóc, không Thần Sầu!” __ “Nó đấu không lại ông đâu.” __
“Quá khen!” __ “Ðông Nghi là cô gái xinh đẹp, có gương mặt dễ thương và cái đầu to. Nhưng trong cái đầu của nó không có cái óc.” Giọng hắn liền cất
cao: “Không có cái óc?” Hắn để đũa xuống, lấy chiếc khăn ăn chặm trên môi, đoạn chẫm rãi tiếp: “Một thiếu nữ  tuổi mới mười bảy chỉ cần giơ bàn tay
phù thủy lên thì người chết cũng đội mồ bước tới, ma vương quỉ sứ cũng răm rắp tuân theo,  lớp lớp rừng người  sẵn sàng bỏ mạng cho cô ấy; chỉ cần
thốt vài xảo ngôn bùa thuốc thì đen cũng hóa trắng, ngược trở nên xuôi, lộng giả thành chân,  khiến hàng hàng thiên hạ  đều hồ hởi ùa theo tà đạo mà
tưởng như hiên ngang chính khí.  Một thiếu nữ muôn mặt trăm chiều, thiên hình vạn trạng, cơ mưu tột đỉnh, tâm thuật vô lường, mà cô nói là cô ấy
không có cái óc?” __ “Nhưng nó là cô gái rất hiền lành.” __ “Ðốt phá đầu này, cướp giựt đầu kia, đả thương người đầu nọ, mà cô nói là hiền lành?” __
“Ông biết tất cả đều do tôi điều động.” __ “Cô chỉ là cánh tay của cô ấy thôi. À này...” Thiếu nữ chờ đợi, đoạn thốt: “Ông nói?” __ “Tại sao cô thương
cô ấy vậy? Bán mạng cho cô ấy, bao nhiêu tội cũng tự lãnh, giờ đây lại xin tôi cho cô ấy? Hai người đồng tính luyến ái hả?” Thiếu nữ đỏ mặt: “Thần
Sầu, ông nói gì kỳ vậy !” __ “Ha-ha-ha! Ðùa cô thôi, xin đừng giận nha!” Rồi hắn dịu giọng hỏi: “Tại sao cô xả thân làm nhiều việc cho Ðông Nghi vậy?”
__ “Chúng tôi là chị em mà!” __ “Không đúng lý do.” __ “Tôi tình nguyện.” __ “Dĩ nhiên. Nhưng tại sao? Nói đi!” __ “Thần Sầu à, có phải ông cưỡng ép
tôi để biết những điều thầm kín của tôi rồi mới chấp nhận việc tôi xin ông, phải không? ( rồi nàng thấp giọng nhỏ nhẻ) Chỉ cần ông tha cho Ðông Nghi,
bất cứ ông muốn gì nơi tôi...” Hắn hơi mỉm cười nhìn thiếu nữ. Nàng hổ ngươi cúi mặt xuống.
DONG_NGHI_.pdf