̣̣(Trích Lời Giới Thiệu)

Bỗng một người, từ phương trời phiêu bạt, lạc giữa vườn thơ, mượn mớ hoa tàn cỏ úa
cuối mùa xây nên một lâu đài thi tửu để riêng mình chiếm ngụ.  Người ấy chẳng coă
rượu ngon như
bồ đào mỹ tữu của những bậc quyền quí, cũng không chén đẹp để
dùng uống rượu ngon, như
dạ quang bôi, cái chén làm bằng loại đá phát ra ánh sáng
trong đêm tối! Người ấy chỉ có rượu
rừng, uống bằng gáo dừa, múc trong thau hay
chậu.  Tuy nhiên, các bạn sẽ được người ấy mời đến để chung dự cuộc say qua những
lời thơ vang động nhất, hùng tráng nhất, cũng có khi ủy mị chán chường nhất, họa
hoằn đầy thơ mộng, rồi đôi lúc chẳng kém bệ rạc... nhưng chắc chắn luôn luôn
làm bạn vô cùng hào hứng.  Trước hết, hãy nghe người ấy tự giới thiệu

Lông bông bỗng có một thằng,
Mình hôi chuột cú, mặt rằn rện dơ.
Tuổi còn trứng nước ngây thơ,
thì ra chỉ là cậu nhỏ)
Áo quần lốc xốc chẳng ra hình người. ̣(quần áo chẳng giống ai?)
Vẩn vơ muôn nẻo chợ đời,
Ngày đêm ngửa đất nghiêng trời say sưa...
Mảnh hồn trôi giạt nắng mưa,
Phong ba đâu nữa cũng vừa phong ba.
Mịt mù khắp cõi sơn hà,
Hỏi ra chẳng biết đâu là quê hương.
(vô gia cư!)
Kể từ có mặt trần gian,
Bèo mây bọt nước bốn phương bìng bồng
.( ̣hoang đàng vốn tính!)
Công danh đáy túi rổng không,
Cơ đồ sự nghiệp đựng trong một vò !

Quá dài dòng tự giới thiệu!  Giờ xin hãy nhìn người ấy say sưa, hễ đến thánh đường thì
chọc ghẹo Chúa Cha

Cha ôi con chẳng phân bì,
Thiên Đàng, Địa Ngục  ích gì nữa đâu?!
Nơi nào có rượu tiêu sầu,
Cần đâu Địa Nục, cần đâu Thiên Đàng!

đến chùa thì giỡn cợt Phật Thầy

Một lần lạy Phật một lần he,
Lạy mới vài tua đã quắc nhè;
Ta ngủ lúc nào ta chẳng biết,
Phật thương nên ngồi giữ giùm be.

Người ta nói lạc đường nắm đuôi chó, lạc ngỏ nắm đuôi trâu, nhưng còn lạc loài trong
cuộc đời thì sao?

Niết Bàn đâu?  Âm Phủ đâu?
Hư vô chứa sẵn trong bầu lưu linh.

Một linh hồn phiêu bạt nhân gian, lạc đường Âm Phủ, lạc ngỏ Thiên Đàng, chỉcòn biệt
nắm chặt bầu rượu!  Vậy chỉ còn lấy rượu làm sự nghiệp, hãy nghe người ấỵ tuyên
ngôn

Hỡi bợm say thế giới, đoàn kết lại !

Hắn có mấy sư đoàn bợm nhậu vậy hả?! Karl Marx nghe phải giật mình!  Nhưng có lẽ
người ấy biết đang làm gì.  Cuối cùng, xin hãy nghe người ấy thố lộ:

Niết Bàn để mặc phật lo âu,
Ta lấy be bầu làm đạo niệm.

NHƯNG MÀ SÂU THẲM DƯỚI DÒNG SÔNG
CHỨA ĐỰNG NHỮNG GÌ AI BIẾT KHÔNG?
TRONG, ĐỤC, CẠN, SÂU, SÔNG VẪN GIỮ
RIÊNG PHẦN BÍ MẬT Ở TRONG LÒNG.

Câu Chuyện Một Dòng Sông, tr 2239

      Ta thua thiên hạ vì quyền quí,
      Thua kém công danh, thua tiền tài,
      Thua đất, thua nhà, thua địa vị,
40   Ta th-ắ-ắ-ắng… người đời được cái say!
                                                Gặp cố nhân, tr 2215
Một buổi trưa quán Minh Nguyệt ở Gò Vấp nhộn nhịp đủ thứ
khách quan, già, trẻ, trai, gái, đủ thứ màu da sắc tóc,  chen chúc
ngồi chật hết bàn ghế, tiệc tùng linh đình, ăn uống, cười giỡn.
Giữa quần hội ma cô đó Thần Sầu đang đứng trên bàn, đôi giầy
đạp lên mâm rượu thịt, nói: “Này quí ông, quí bà, quí cô, quí bác,
quí anh chị em, ngày xưa anh quan lại Lê Quí Đôn có làm bài thơ
Rắn đầu biếng học, mỗi câu đều có một chữ rắn, chẳng nhầm
nhò hay ho gì.  Tôi sẽ đọc mỗi câu thơ có ít nhất một chữ
sướng,
aaa... chẳng phải chữ
sướng mới là quan trọng nhất trên đời hay
sao?” Cậu dừng lại. Mọi người chen nhau nói: “Đúng!” __ “Phải
đó!” __ “Thần Sầu, mầy nói đúng!” Cậu tiếp: “Quí vị có muốn
nghe không hả?”  Liền già, trẻ, gái, trai, kẻ la người hét: “Muốn!” –
“Muốn nghe!” –"Thần Sầu, đọc đi!” –“Phải đó, đọc nghe!” Thần
Sầu một tay cầm mũ, tay kia giơ cao ve rượu và ngâm nga:

 “Sướng sao có sướng lạ lùng,
 Sướng  từ đỉnh sọ đến cùng ngón chân...”
 Rượu vào sướng lạnh cả thân,
 Sướng êm êm... sướng rân rân... như điên!

Cậu chưa dứt lời cả đám người cùng vổ tay vang dội, huýt sáo,
đua nhau la hét tung hô: “Tuyệt vời! Thật tuyệt vời!” Một ông nói
lớn : “Thần Sầu, mầy số dzách!” Rồi tiếng nhỏ nhẻ của một thiếu
nữ ở cuối phòng vọng lên: “Anh Thần Sầu ààà, thơ anh nghe mắc
cở quá đi! Sướng gì dữ vậy chớ?” Một cô tiếp: “Phải đó! Sướng
cái gì dữ vậy hả?” Thần Sầu quay lại nhìn cô gái và nói: “Ủa? Cô
chưa hề biết sướng hay sao?!” Rồi tiếng một ông già khàn khàn ở
đâu đó vọng lên: “Cái gì  ê-m ê-m... râ-n râ-n... ừ ừ... xin chịu
thua!” Ông nói hay rượu nói! Mặc các thực khách cười hô-hố, cậu
ngửa mặt, trút ve rượu vào miệng uống một ngụm, rồi lại cầm ve
giơ cao, tay kia cầm mũ chỉ lên nóc nhà, tiếp tục ngâm nga:

           
            
“Trần gian sướng có cốc  men,
             Sướng chi làm phật, làm tiên trên trời...”

Những tiếng tán dương của đám già trẻ lại đua nhau huyên náo:
“Đúng!” — “Phải!” — “Nè, anh em! Hãy thưởng rượu Thần Sầu.
Nâng ly! Dzô! Dzô! Dzô!...” Trong khi Thần Sầu vẫn giử nguyên
điệu bộ, chợt đổi giọng gân cổ lên gầm hét sang sảng vang dội
khắp  thôn xóm, lung lay bóng nắng giữa trời trưa:

‘Niết bàn đâu?  Âm phủ đâu?
        Hư vô chứa sẵn trong bầu lưu linh...’
(1)

Thần Sầu vừa dứt, cô chủ Nhung đang châm rượu cho một người
khách, liền mỉm cười nói: “Bụng cậu ấy chứa đầy thơ!”

Bỗng một cô gái đến gần Thần Sầu nói: “Có một cô muốn gặp
anh Thần Sầu.” Tay vẫn giơ cao ve rượu, cậu nói: “Lại một nữ
sinh muốn vào nghề. Kêu nó vô đây.” Cô gái bước ra trong khi
bọn họ tiếp tục uống rượu ngâm thơ. Chốc lát cô gái trở vào, nói:
“Cô ấy bảo anh phải ra gặp cổ...” Thần Sầu chợt dừng lại, cao
giọng: “Con oắt tì nào lớn gan...” Nhưng cô gái đã tiếp: “Cô ấy
bảo cổ là người từ muôn dặm đến.” Cậu đang nâng ve rượu lên
môi liền khựng lại, thốt: “Cái gì...?” Rồi cậu lẩm bẩm: “Muôn dặm...
‘Vạn Lý’...?”  

Cậu lật đật bước càn bừa lên chén dĩa cùng thức ăn la liệt trên
bàn, đạp đổ nời niêu, mặc kệ thực khách đang ngồi xung quanh
nhào lăn né tránh, nhẩy xuống đất,  xô ghế, tuôn giữa đám người,
phóng mình qua cửa ra đường lộ. Cậu nhìn thấy đằng xa
một thiếu nữ trong bộ âu phục hoa vạn thọ, đầu đội mũ trắng,
lưng quay về phía cậu, tay đang mở cửa chiếc ô-tô màu đỏ sửa
soạn bước lên.
                                     Quyển 2: Xuân Di, tr 559

_____________________________________
(1)
Những Giờ Đã Mất, Quyển 5: Dư Hương, bài thơ Thần Men
và bài thơ Say vì   bệnh
DU_HUONG.pdf