Chị Minh Hằng yêu mến,

Xin chị đặt thể xác em trên  để em an nghỉ giữa sự thanh tĩnh của vũ
trụ bao la; đặt em nằm quay đầu vè hướng bắc để tỏ lòng em muôn
đời vạn kiếp thương tưởng nhớ mong quê cha đất tổ; đề tạc trên đá
bia của em rằng: người đã qua đang nằm dưới mộ xin gửi lời lại
chúc những người sắp đến hoan hưởng nhũng thế hệ đầy hạnh
phúc vui tươi.
.........
Hãy xin cho em cám ơn tất cả mọi người trên thế giới thuộc các từng
lớp, mọi giai cấp, họ đã trực tiếp hay gián tiếp giúp đỡ em, tạo
những yếu tố cho êm sống trong hưn mười tám năm qua
.....

̣(CHƯƠNG XXXIII, trích: Minh Thiếu tuyệt bút )
Truyên bộ đôi ba nghìn trang có thể tóm tắt vài dòng:

Để kết thúc câu chuyện, sau đây là tâm sự của người đang cầm
bút.  Có quyển sử ký nào hoàn toàn chính xác đâu, cũng không
tiểu thuyết hay hồi ký nào là sự thật. Nếu ai viết hồi ký, người đó
chỉ xạo.  Chuyện xảy ra nơi đầu phố, người cuối phố thuật lại đã
không còn đúng; việc xảy ra ngày hôm qua; sáng mai có người
đem kể lại đã sai rồi, phải vậy không?  Dù những nhân vật trong
tạp truyện này đã một thời sống thực bằng máu bằng tim bằng
xương thịt, chắc chắn tác giả đã thêm dầu, thêm mỡ, cho gia vị
thơm tho, tin hay không quan trọng lắm sao?  Tôi từng thấy một
tòa bảongọc của trời, nhưng tôi không đủ tài giành giựt với ông
Thượng Đế.  Hai, ba mươi năm sau, hay suốt đời, thỉnh thoảng
thức giấc nửa đêm còn cảm xót xa, uất hận vẫn nghẹn ngang
cổ.  Vậy, đối với tôi, chỉ một câu chuyệng đơn sơ, ý nghĩa lắm
sao? Thế gian có những kẻ may phước của trời, sống sót sau
tàn cuộc, đua nhau làm văn sĩ.  Họ tha hồ ca ngợi tài mình, tự
tưởng thưởng công đức, còn những chuyện xấu xa được
họ đem ra chia đều cho thiên hạ mỗi người hưởng một chút.  Dù
thuở quá thời họ hèn nhát, bẩn thỉu đến đâu, có lẽ trong đêm tối
họ đã lén lút hương đăng quì gối xá lạy cám ơn cây bút đã làm
họ trở nên thánh nhân hoặc anh hùng cái thế.  Tôi cũng vậy
thôi!  Thật mắc cười, nam nhi đại trượng phu sự nghiệp quanh
đi quẩn lại chỉ có mấy dòng vớ vẩn này, cũng chẳng phải để làm
tuyên ngông lừng lẫy gì, mà toàn những chuyện tào lao, bút
mực chẳng thông, thêm bẩn thỉu quốc văn, thầy nhục,
bạn cười.  Vậy xin hiểu rằng mục đích mạo muội viết áng văn
này là chỉ để truy niệm một người bạn gái rất tầm thường đang
nằm dưới mộ và chia sẻ chút tâm sự với đương thời an h chị em
bạn hữu thân yêu. ̣
(
Bạch Cúc Hoa, trang 1865)

MỘT CHÚT HOÀI NIỆM

Mỗi lần mở trang của Minh Thiếu là mỗi lần Thần Sầu nhớ lại một lời mà nàng đã
thốt lúc giận dữ, hét lớn: “Từ yêu quái xuất thân anh vẫn là yêu quái!” Chỉ một lời nói đó
Minh Thiếu là cô gái duy nhất đã ám ảnh sâu đậm suốt cuộc đời Thần Sầu.  Tôi là yêu
quái thật sao?

Hôm nay anh đem một mớ chuyện của chúng mình ngày nào, chỉ là để chia sẻ chút kỷ
niệm với các cố nhân bằng hữu thuở còn mài quần trường tiểu học làng quê.  Nhưng
chợt nhớ em, tự hỏi thầm: hơn nửa thế kỷ đã trôi qua như mộng, không biết em còn là
hành khách trên Chiếc Tàu Vũ Trụ
(1) này không? Hay đã lìa tàu ở bến cảng nào rồi? Hồi
tưởng một đêm nào cùng em đi dạo bờ sông Đà Rằng em có nói khi mình nhìn thấy ánh
sáng từ một ngôi sao thì trục địa cầu đã giao động bao nhiêu lần và than với anh rằng
tình yêu của hai đứa mình ngắn hơn một hơi thở
(2). Anh muốn dùng thế kỷ để đo
tình yêu của hai đứa mình. Dĩ nhiên ngàn năm sau ai còn biết ai nữa đâu!  Có chăng chỉ
còn vài trang chuyện để thế nhân nếu có hứng thú xem chơi giải buồn.
__________________________
(1) Quyển 5: Dư Hương, bài thơ  Chiếc tàu vũ trụ
(2) Quyển 3: Minh Hằng, Chương XVIII





















                                                         


                                
























                                                                                                                              
                                                                                  
                   
ThầnSầu                                                                   
(Hơn nửa thế kỷ sau khi Minh Thiếu biệt tích)
“Tinh tú Vê Ga sẽ không bao giờ  thay
thế ngôi Bắc Đẩu, từ đây và muôn đời
vạn kiếp vũ trụ này sẽ xoay quanh một
trục,  trục đó nối liề̀n tim em với tim anh.”
Quyển 4: Bạch Cúc Hoa, Chương XXXII
“Tại sao một người không tốt như anh, hèn hạ cách
biệt em nghìn trùng lại làm em xót xa rơi lệ? Em
Minh Thiếu ơi, cứ bao nhiêu giọt nước mắt của em
rơi xuống, anh xin nguyện sẽ đền đáp lại em bấy
nhiêu kiếp làm người.”
                                                    
                                                 Thần Sầu: Chương XXXII          

BACH_CUC_HOA.pdf