MẨU  CHUYỆN  HAY  HAY

(Nhờ Xu Di trao lại cho Thần Sầu. -- "Một đằng là anh
của em, một đằng là bạn thân của em, cho đến bây giờ
em cũng chưa biết chuyện gì đã xảy ra giữa hai người?” –
“Xu Di hãy đem bài thơ này trao lại Thần Sầu sẽ
rõ.”  Đối thoại của hai thiếu nữ.  A ha... chỉ là chòng
ghẹo nhau của tuổi thơ trẻ đó thôi, một lưu niệm chẳng
có gì quan trọng !)

Tặng  người một mẩu chuyện hay hay,
Anh  ngốc là đề tác phẩm này.
Lão  nghệ dai mồm con khỉ khẹc,
Thân  hình nực mũi đám ruồi say.
Yêu  thương giấc mộng công trình lớn,
Của  cải tập thơ tục tĩu dày !
Em  biết anh chơi em bữa đó,
Vậy  em chọi lại thử ai tày ! (1)

9-1956
_______________________
(1)
Chép lại bài thơ của Hoàng Thúy Liễu
CƯỚI NGƯỜI DƯỚI MỘ

̣( Gửi Em Xu Di. Anh không hại người, không cướp
của, không lường gạt bất cứ ai, tại sao ai cũng sỉ
nhục anh!  Em có không?
)

Mấy tháng qua anh suy nghĩ rất nhiều,        
Trong đời người quanh quẩn có bao nhiêu,
Mong tìm thấy một lẽ gì quan trọng,
Dù là sự chết hay là sự sống;
Cuối cùng anh đã nhận định một điều,
Sự nhiệm mầu cộng hưởng của tình yêu.

Một đêm tối cùng Ngọc Lan dưới mộ
Ôn nhớ lại thuở ban đầu tri ngộ,
Lời chuện trò qua mọi vực tâm linh
10    Dần dà nên cổi mở hết ân tình.
Anh nghe rõ lời du êm xa vắng
Từ thệ́ giới vô hình đang văng vẳng,
Khi hỏi han, khi nhắn nhủ, khuyên lơn,
Khi vui tươi xen lẫn chút giận hờn!
Nỗi ai tích ngất trời hồn trôi giạt
Trong vô tận của thiêng đường hư nát.
Ai tạo nên cõi vô ảnh vô hình?
Bàn tay nào phá vỡ được tường thành
Của âm cảnh để khởi thông quan lộ
20    Cho người sống viếng thăm người quá cố?
Nếu tình yêu không phụ thuộc thời gian,
Không phân ranh thực, ảo, của không gian,
Sự kết hợp sẽ không còn biên giới.
Anh thỉnh nguyện người bên kia thế giới
Chấp thuận anh vạn kiếp mối thiên duyên.
Anh lắng nghe giọng nhỏ nhẻ hàn huyên
Từ dưới mộ với niềm tin bất diệt.
Người hân hoan đem liên giao thánh khiết
Đã hóa đồng hữu tại với hư vô.
30    Em Xu Di, anh không phải hồ đồ,
Mà đã được chị của em cho phép.
Sở hộ tịch chỉ giúp anh ghi chép
Chuyện xảy ra đẻ lưu niệm cuộc tình.
Anh không ngờ bị mắng chửi, bỉ khinh!
Cưới người dưới mộ tại sao là xấu?
Anh không cướp mà xem như thảo khấu,
Không giết người mà ai cũng gớm gao!
Còn các ông chễm chệ, hay lắm sao?
Nhưng anh chẳng quan tâm đến nhân thế,
40    Vinh nhục đã từ lâu anh mặc kệ.
Chỉ tưởng rằng hiểu anh nhất là em;
Nói anh khùng, anh điên, em nghĩ xem
Sao em nặng ký với anh quá vậy?
                   
           *
Dù sao nữa tục phàm không dễ thấy
Duyên của trời rất cao trọng vô lường.
Anh phải đành làm lễ cúng thập phương,
Đặt bàn án hương đèn trong nghĩa địa.
Đêm đó dưới ánh trăng tà bóng xế,
Ngọc Lan cùng anh cáo tế đất trời,
50   Lạy tổ tông và thần linh khắp nơi,
Rồi giao bái để giữ lòng tôn kính.
Cho nên nói dù trời không thể định,
Nhưng cũng khôngmiễn cưỡng được cuộc tình.
Không biên cương phân định tử hay sinh,
Không ranh giới dương gian hay âm cảnh,
Sự cộng hưởng của tình yêu vững mạnh    
Sẽ xóa tan địa ngục dựng thiên đàng.
Người thắng người chi đáng để vinh quang;
Nếu quan niệm không sinh cũng không diệt,
60    Người đã thắng được trời, em có biết?

              *
Em Xu Di, hẹn gặp lại chiều mơi,
Chúc ngủ ngon, bằng an và vui tươi!

11-1955
Vào khoảng tháng mười Thần Sầu trở lại nhà Ông
Bà Hai, nấn ná vài tuần.  Một buổi tối sau khi cơm
nước xong, Xu Di đến phòng Thần Sầu, đẩy nhẹ
cánh cửa.  Thần Sầu đang ngồi nơi ghế, mặt gục
xuống bàn học dưới ánh sáng tỏa ra từ chụp đèn
trên tường.  Xu Di rón rén bước vào, đoạn dừng lại
sau lưng Thần Sầu, gọi khẽ: "Anh Lão!"  Xu Di phải
gọi đôi ba lần cậu mới nhúc nhích, rồi ngồi thẳng lên
xoay nhìn cô.  "Tại sao ah làm như vậy?"  Cậu đáp:
"Ààà...anh hơi nhức đầu."  Tay chỉ chiếc gế giữa
phòng, cậu tiếp: "Xu Di, em hãy ngồi chơi."  
Thiếu nữ vẫn đứng y vị̣, giây lâu cô hờ hững xoay
đi, lưng quay về phía cậu, thở dài ngập ngừng nói:
"Bây giời em đã hiểu tại sao chị Ngọc Lan thường
nói anh khùng!"  Thần Sầu hơi ngạc nhiên thốt:
"Em...?"  Song Xu Di đã thong thẻ tiếp: "Hồi sáng
anh dẫn bạn anhlàm nhân chứng đến hội đồng xã
Gò Vấp để xin làm hôn thư với chi Ngọc Lan, phải
không hỏ?  Bị đuổi đi, anh còn hung hăng gây gổ
ầm cả công sở, phải không hỏ?"  Thần Sầu khẽ hỏi:
"Ai nói với em?"  Cô đáp: "Chị của em qua đời cả
làng ai cũng biết.  Vả lại, ông hộ tịch là bạn lâu năm
của ba má em.  Hôm đám tang của chị Ngọc Lan
đđông nghit người nên anh không để ý ông hộ tịch
cũng có mặt.  Hồi trưa này ổng đã đến nhà thuật
chuyện của anh lại cho ba má em." -- "Hai bác có
nói gì không em?" -- "Lúc nãy ba má em kể lạiem
nghe xong chỉ mỉm cười. ̣Rồi giọng cô gắt cao:
"Nhưng em không thể cười được!"  Thần Sầu liền
khoanh hai cánh tay đặt lên bàn, ụp mặt xuống đó,
rên rỉ: "Xu Di, anh rất buồn, rất khổ, em lại còn la lối
anh.  Em có thể để anh yên tĩnh một chút được
không?"  Xu Di xoay lại nhìn cậu, đôi mày rậm xanh
thẳng tắp của cô thoáng cau lại trên gương mặt
trắng hồng, có vẻ hơi xúc động.  Cô nói: "Được rồi,
được rồi, em để anh yên!  Chỉ sợ là sẽ, có một
ngày  em đi thăm anh ở Biên Hòa đó!"   Lời chưa
dứt cô quay bước ra cửa.  Thần Sầu liền ngẩng lên,
nhìn theo thiếu nữ, hỏi: "Em nói gì ở Biên Hòa?"  Cô
khựng lại nơi cửa, đáp nhanh: "Ở nhà thương điên
đó!"  Rồi bóng xiêm y màu lam tha thướt của cô gái
đã khuất bên ngoài.  Thần Sầu lại ụp mặt xuống,
thổn thức thì thầm: "Tại sao ai cũng nói tôi điên điên
khùng khùng..."

Lan Đại Nương Tử  (Chương VII)



Nha Trang và người  
nghĩa muội
NGDM_2_IX.pdf
Chị Sen liền nói: “Cho nên cậu ba cần
phải học
ngôn ngữ của những loài hoa.”
__ “Có khoa học đó sao?  Trường nào
dạy?”  Chị Sen xoay sang Minh Thiếu và
nói: “Phải không cô ba?” Minh Thiếu để
cây bút lại trong hộc tủ, đáp: “Hôm nay
chị sao vậy?  Nói huyên thiên!  Tôi nghĩ
chị nên dạy anh Lão, mở một tiệm bán
hoa, hai người cùng kinh doanh.  Chị coi
chị kìa, nhà đang có anh Lão, chị không
cài nút áo, không mặc yếm ...” Chị Sen
đứng rột dậy, có vẻ mắc cỡ, má ửng
hồng vừa bước ra phía cửa vừa thốt: “Cô
ba ààà…lúc nãy nghe cô gọi tôi lật đật...”
trong khi Thần Sầu cười lớn: “Ha-ha! Ủa
nhưng… chị chưa trả lời hoa của Minh
Thiếu là hoa gì hả?” Cô gái đã khuất,
song tiếng nói còn vọng lại: “Tại sao cậu
không hỏi cô ba?” Cậu xoay qua Minh
Thiếu và nói: “Em chẳng vậy sao, luôn
luôn một khuy áo trên ngực để hở và anh
đã thường phải gài nó lại cho em.  Có lẽ
anh cũng nên làm như vậy  giúp chị
Sen.”  ___ “Anh dááám...?!”  Minh Thiếu
liền cao giọng.  Cậu lại cười ha-ha đoạn
nhoài dậy hỏi: “Xong rồi chớ em?” Xong
nàng bỏ khẽ: “Cha! Cài nút... hay là cởi
hết nút của người ta ra!”

(Quyển 2:
Xuân Di, trang ̣955)
XUAN_DI.pdf