HƯ DANH

Từ đó cậu thiếu niên lại trở về với cuộc sống cô độc, con người dần dà
như không còn cảm giác.  Ngọc Lan đã mang theo với cô linh hồn và trí
thông minh của cậu.  Tất cả đều tàn lụn như ngọn đèn cạn dầu.  Rượu
nặng là phương tiện duy nhất an ủi cậu trong sự lãng quên.  Một đêm
trong quán nhỏ, dưới ánh đèn dầu leo lét, Thần Sầu đang ngồi với cốc
rượu nơi bàn.  Một cô gái thơ trẻ, má phấn mốc trắng, môi lòe loẹt son,
đang õng ẹo ngồi bên cạnh.  Thần Sầu nâng cốc rượu, nhìn quanh bàn
ghế trống không.  Một đứa bé đang dọn dẹp ly tách đây đó.  Cậu hỏi:
“Tối nay mọi người đi đâu hết vậy?” –– “Em không biết.  Mấy đàn anh
biến đâu mất từ hồi chiều.  À này anh Thần Sầu...”  Cậu vừa kề cốc
rượu đến môi chợt dừng lại: “Gì vậy?” –– “Nghe nói anh nổi tiếng làm
thơ.  Đâu anh làm thử một bài đọc em nghe.”

Cậu nói: “Đem giấy bút lại đây.”  Cô gái xoay hướng về phía cậu bé:
“Buồm, giấy bút!”  Bỗng nghe tiếng kim loại va chạm nhau vang từ khắp
nẻo trong thôn.  Rồi tiếng la hét rân lên, tiếng chân người rượt nhau gần
xa, tiếng chó sủa, tiếng cành cây gẫy đổ lẫn tiếng uất nghẹn của vật nào
đó đang ngã xuống.  Thần Sầu nhắp ngụm rượu, tay trái đặt cốc xuống,
tay mặt nhặt bút lên.  Chợt nghe đùng, cánh cửa mở tung, một thanh
niên lao vào, áo rách đẫm máu, nằm vắt ngang trên bàn rên la trước mặt
cậu.  Cô hét lên một tiếng, chồm qua run rẩy ôm cổ Thần Sầu.  Cậu nói:
“Khoan đã, đợi anh làm xong bài thơ mới đọc được cho em nghe chớ,
làm gì gấp vậy.”  Thần Sầu vừa đặt bút xuống, vài người tay dao tay mác
tuôn vào trong quán xốc gã thanh niên trên bàn kéo đi.  Có lẽ họ cùng
bọn với nhau.  Cậu nhìn theo họ, hỏi: “À này, chuyện gì đã xảy ra?”  Một
người ngoái cổ lại đáp: “Đám Cầu Ông Lãnh kéo tới thanh toán bọn
Tụi.”  Rồi họ biến mất bên ngoài.  Cô gái hoàn hồn, lại õng ẹo.  Thần
Sầu tay trái nâng cốc rượu, tay mặt cầm tờ giấy lên, rồi cất giọng ngâm
nga:

“Vui thú trần ai duy tửu sắc,
Hư danh làm chết chữ phong lưu !
Ô hô tam thốn thiên ban dụng,
Nhất dán vô thường vạn sự hưu
!”

Cô gái nghe xong liền nũng nịu ẹo mình lên Thần Sầu và nói: “
Tửu...
chứ làm gì có
sắc!  Hứ! Quen anh bấy lâu có thấy anh làm gì em đâu!”  
Cậu vừa nâng cốc rượu lên môi, chợt dừng lại, nói: “Thì anh đang nghĩ
cách đó mà!”  Cô gái lại ưỡn ẹo than nực, cầm quạt phe phẩy.  Đoạn cô
cởi vài nút áo để hé khung ngực non nõn, trên đó có sợi dây chuyền
treo lủng lẳng mô hình một chiếc thuyền buồm nho nhỏ xinh xinh bằng
vàng óng ánh.  Cô vừa dùng hai ngón tay hơi nâng dây chuyền lên vừa
mỉm cười khe khẽ hỏi: “Anh thích chiếc thuyền này không?” Cậu đáp:
“Không. Nhưng anh thích non Bồng nước Nhược nơi chiếc thuyền của
em đang dương buồm đó...”  –– “Hứ!”  Cô gái thúc nhẹ khuỷu tay lên
ngực Thần Sầu, hơi cao giọng ngắt ngang. Cậu cười to: “Ha ha, ha ha!...
Thôi được, để anh sửa bài thơ đó lại...”  Thần Sầu vừa nâng cốc rượu
lên cao, vừa đọc lớn: “
Vui thú trần ai trong nạm rượu...”  Trận chiến dao
gậy quần thảo giữa những bọn du đãng gần xa đã chấm dứt từ lúc nào.  
Nhưng giữa thôn xóm yên tĩnh dưới trời khuya vẫn còn vang lên giọng
ngâm nga ai oán của Thần Sầu.

Cậu bé chán đời nào còn thiết gì nữa, hễ khi kiếm có chủt đỉnh tiền thì
tung ra đãi dằng thiên hạ nhậu nhẹt be bét hết sạch.  Rồi những ngày
còn lại đói khát nằm thoi thóp nơi gầm cầu góc chợ cậu chịu cắn răng
chấp nhận, chẳng hề oán than số kiếp.  Mang lối sống quái dản, cậu lôi
cuốn một số bạn bè, rặt bọn thượng đẳng anh chị vùng này chúa trùm
xóm nọ.  Dần dà nhũng đầu sỏ rìu búa nhận thấy cậu hễ tính thì đúng,
hễ định thì được, ấp tích cơ mưu, lại càng kính nể, gọi cậu là lão tổ.  Ít
nhất trong đám cô hồn các đảng đó, cậu là một bạch diện thư sinh với
phong cách kiêu đời ngạo thế khả kính đối với họ.  Cậu lợi dụng địa vị
độc tôn trong giới côn đồ để làm nghề sinh sống.  Nếu các ma cô đó là
những chủ tiệm về đêm khắp xứ đều biết danh cậu, cậu còn ngại gì
không gồm thâu hết lại thành hệ thống, làm một kỹ nghệ.  

Rồi các đàn chị đàn anh rìu búa đã giúp cậu như thế nào trong công
việc qui mô đó, văn từ mà Ngọc Lan đã khổ tâm dạy dỗ cậu cũng không
đủ để tả hết chi tiết.  Tài trí của cậu nếu có và những nổ lực mà cậu đã
phung phí trong bao nhiêu tháng ngày và những giờ đã mất, nếu đã đem
lại kết quả vinh quang nào cho cậu, sự thành công đó đã thật sự sơn
phết lên cuộc sống của cậu, vốn hoang đàng, thêm tất cả màu mè của
đủ thứ bùn nhơ!  

                ( Lan Đại Nương Tử, Chương V)
HƯ DANH

Vui thú trần ai trong nạm rượu,
Hư danh làm chết chữ phong lưu !
Ô hô tam thốn thiên ban dụng,
Nhất dán vô thường vạn sự hưu !
(1)

_____________________________
(1) Than ôi trời ban cho ba thước đất để dùng,
một ngày nào chuyện không ngờ xảy ra
tất cả mọi sự đều hết.  
Tam thốn hay tam thốn
thổ,
nôm na là ba thước đất, nói ý nghĩa
một người đã chết chỉ còn được bấy nhiêu đó ̣
dùng đào huyệt để an táng
 
M_T_CHUY_N_GHE_M.pdf
(Trích: Lan Đại Nương Tử,Copyright 2015, trang 335)

Giáo Điều của bọn làng chơi khắp xứ sao? À quên chớ,
Tẫy Não chỉ là quyển thứ nhất của truyện bộ Tuyệt Thế Thậm Thâm
Vô Thượng Thư
 gồm mười hai quyển.” Thần Sầu chợt thốt khẻ: “Cái gì? Tuyệt Thế... Vô Thượng Thư, sách hay nhất thế giới?”  Lan
cười một tiếng, vẫn duyên dáng, kiêu hãnh: “Em không thể chấp nhận một lối sống điên cuồng truyền nhiễm cả bút mực. Ma-cà-rồng ăn
đêm, có lúc cũng bị trái sầu riêng rụng ngay đầu cho chị xem.” Thiếu niên nhắm mắt lại, như muốn né tránh trái sầu riêng tưởng tượng
đang rơi xuống, trong khi Luyến kêu lên: “Trời đất! Trái đó bự nặng và có gai dữ lắm nha chị!” —“Vậy chớ sao! Nó chỉ rụng ban đêm mà
thôi. Vậy em mới muốn nó rụng ngay đầu ông ta chuyên đi đêm.” Cậu càng nhắm chặt nghiến đôi mắt. Lan nhìn cậu, cô ngạc nhiên hỏi:
“Ông có sao không?” Cậu mở mắt, nói: “Tôi nghĩ cô chính là trái sầu riêng. Nhưng người ta không dễ chết đâu.” —“Hả? Ông nói gì vậy?”
Cậu ực cạn rượu, tay vẫn còn cầm chiếc ly không giơ lưng chừng: “Cô Luyến, lúc nãy tôi đã nói tôi không thích ngồi gần đàn bà là vậy đó...
(rồi cậu thấp giọng gùn gằn) Không đau tim cũng bể thận! À sao cô lại biết bộ ... cái gì Vô Thượng Thư đó hả? Vậy mấy quyển khác tựa là
gì?” Luyến thành thật đáp: “Người anh bà con của tôi tên Hồ Thanh Sử bái hắn làm sư phụ để học nghề, mang về nhà một đống sách đánh
máy in rô-nê-ô.   Lan và tôi đến chơi, Lan chộp lấy quyển Tẫy Não mượn về xem.  Còn quyển thứ hai là
Tinh Hoa Chính Lý, quyển thứ ba
là... là...
Địa Ngục Sử Ký, chịu thôi, tôi làm sao biết, chỉ nghe anh Sử nói tất cả mười hai quyển.”  Luyến mỉm cười liếc cậu đoạn thong thả
tiếp: “Anh Sử còn nói: bọn giang hồ đồn rằng một người dù đọc nghìn vạn lần Kim Cang Kinh cũng chưa chắc được giác ngộ, nhưng nếu
ai xem hết trọn bộ Vô Thượng Thư của Thần Sầu thì thành Phậ
t.”  Thần Sầu cười lớn: “Ha-ha!” trong khi Luyến vẫn tiếp: “Anh Sử rất tin
những chuyện hoang đường, vì vậy mướn người ta in rô-nê-ô trọn bộ đem về nhất định xem cho hết.  Anh Sử còn nói một người bị bệnh
không cần thầy thuốc gì hết; chỉ cần dở một chương nào đó rồi học thuộc lòng, đọc đi đọc lại năm, mười lần thì bệnh nhẹ như nhức đầu, sổ
mũi, đau bụng sẽ hết. Còn bệnh nặng mà thầy thuốc không trị được thì phải đọc đi đọc lại thuộc lòng vài trăm lần dù ung thư cũng
sẽ khỏi...”  Lan cười phá lên ngắt lời: “Ha-ha-ha... đọc đi đọc lại đến trăm lần thì mệt nhừ tử còn nhớ mình bị bệnh gì nữa hả!?” Thần Sầu
cũng cười phụ họa theo: “Ha-ha, đúng vậy! Cách chửa bệnh... Hoa Đà tái thế cũng chào thua!” Luyến hơi mỉm cười đoạn nhỏ nhẻ: “Dù tôi
không tin,  nhưng nghe anh Sử có nói nhiều người từng thử nghiệm đúng đó mà...” Thần Sầu nói: “Có chuyện vậy sao?!  Thật là... Chúa
Giê-Xu nếu biết được cũng... bái phục!”